Giữa bối cảnh căng thẳng leo thang, cộng đồng người Iran tại New Zealand cùng những người ủng hộ đã nắm tay nhau kết thành hàng rào người dọc bờ biển Wellington để thể hiện sự đoàn kết với những người đang đấu tranh chống lại sự đàn áp tại quê nhà.
Ali Jafari-Gh, một học giả gốc Iran đang giảng dạy tại Đại học Massey, tham gia cuộc biểu tình tại Wellington vào thứ Bảy nhằm ủng hộ những người đang sống dưới sự đàn áp tại Iran. Ảnh: RNZ/ Penny Smith.Khoảng 60 người đã tập trung tại khu vực phía sau công viên Frank Kitts, mang theo biểu ngữ và cờ để thu hút sự chú ý của công chúng về tình trạng bất ổn lan rộng và các đợt trấn áp của chính phủ Iran. Nhiều người tham gia bày tỏ nỗi lo ngại sâu sắc về sự an toàn của người thân hiện vẫn đang mắc kẹt trong nước.
Những người biểu tình kêu gọi sự hỗ trợ quốc tế cho làn sóng phản đối chính phủ Iran. Ảnh: RNZ/ Penny Smith.Những nhân chứng sống từ vùng tâm điểm
Trong số những người tham gia có anh Ali Jafari-Gh, một học giả gốc Iran đang giảng dạy tại Đại học Massey. Anh vừa trở về từ chuyến thăm quê hương vào dịp năm mới và đã trực tiếp chứng kiến các cuộc biểu tình.
"Tôi đã bị trúng đạn vào chân khi lực lượng an ninh nổ súng vào đám đông," anh Ali chia sẻ. "Lực lượng biểu tình trên đường phố phần lớn là những người trẻ, hàng ngàn người đã can đảm đứng lên." Trải nghiệm đau thương này càng thôi thúc anh phải lên tiếng mạnh mẽ hơn tại New Zealand để thế giới biết về sự thật đang diễn ra.
Ali Jafari-Gh cho biết anh đã bị bắn vào chân khi tham gia các cuộc biểu tình tại Iran vào đầu năm nay. Ảnh: RNZ/ Penny Smith.Thông điệp về một "Sứ mệnh giải cứu"
Bà Shirin, người đã định cư tại New Zealand 13 năm, cho biết cuộc sống tại Iran đã trở nên quá khắc nghiệt khiến người dân buộc phải cất tiếng nói dù phải đối mặt với nguy cơ bị bắt giữ hoặc sát hại.
Đáng chú ý, nhiều người biểu tình bày tỏ sự ủng hộ đối với các cuộc không kích quốc tế nhắm vào các mục tiêu của chính phủ Iran. Tiến sĩ Reza Farhour, một bác sĩ đa khoa đã sống tại New Zealand hơn một thập kỷ, khẳng định: "Chúng tôi không coi đây là chiến tranh. Chúng tôi xem đó là một sứ mệnh giải cứu người dân Iran. Suốt nhiều thập kỷ, người dân đã cố gắng thay đổi hệ thống bằng con đường hòa bình nhưng chỉ nhận lại đạn lạc và nhà tù."
Nỗ lực phá vỡ bức tường im lặng
Mục tiêu chính của cuộc tụ tập là trở thành "tiếng vang" cho người dân trong nước, trong bối cảnh chính phủ Iran cắt đứt internet và hạn chế truyền thông nghiêm ngặt. Anh Amir, một người đã sống tại New Zealand 16 năm, cho biết việc liên lạc với gia đình vô cùng khó khăn. "Gia đình chúng tôi đang sống trong sợ hãi nhưng cũng đầy hy vọng. Không ai muốn đất nước mình bị tấn công, nhưng nhiều người tin rằng các chiến dịch này có thể giúp họ thoát khỏi chế độ hiện tại."
Theo rnz.co.nz – Noo Thuyen

