Sự yếu kém của Bộ Giáo dục trong việc báo cáo tình trạng vắng mặt kéo dài của hai đứa trẻ tại trường học đã khiến sự biến mất của chúng không được chú ý trong nhiều năm, và chỉ kết thúc khi thi thể của các em được tìm thấy trong những chiếc vali.
Các tài liệu của Bộ được công bố cho RNZ theo Luật Thông tin Chính thức cho thấy việc vắng mặt của Yuna và Minu Jo đã mất nhiều năm mới được chuyển đến Dịch vụ Chuyên trách Chuyên cần (Attendance Service), thay vì chỉ vài tháng.
Bộ đã ủy quyền một cuộc đánh giá độc lập để tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến sai sót này và thắt chặt các quy trình nhằm đảm bảo những lỗi tương tự không lặp lại.
Hai đứa trẻ, lần lượt tám và sáu tuổi, đã theo học tại một trường tiểu học địa phương ở Auckland trước khi bị mẹ ruột là Hakyung Lee sát hại vào năm 2018.
Nhưng phải bốn năm sau, thi thể của các em mới được tìm thấy, giấu trong những chiếc vali bên trong một kho lưu trữ ở Nam Auckland.
Hakyung Lee đã bị kết án tù chung thân với thời gian không được phép ân xá tối thiểu là 17 năm, sau khi bị tuyên án phạm tội giết người vào tháng 9 năm ngoái.
Các con của bà đã học tại Trường Papatoetoe South, và được nhớ đến bởi giáo viên Mary Robertson, người đã ra làm chứng tại phiên tòa xét xử Lee.
Cô Robertson cho biết Lee đã đến gặp cô vào cuối năm 2017 để báo rằng chồng mình, ông Ian Jo, đã qua đời.
Lee nói với cô Robertson rằng bà có kế hoạch đưa các con trở về Hàn Quốc, nơi họ sẽ được gia đình hỗ trợ, sau một kỳ nghỉ tại Úc.
Đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy Lee và những đứa trẻ.
Các quy định của Bộ Giáo dục nêu rõ rằng khi một học sinh thôi học và không nhập học tại một trường khác trong vòng 20 ngày học, hệ thống ENROL của Bộ sẽ tạo ra một nhiệm vụ, yêu cầu nhà trường điền vào mẫu thông báo thôi học (Non-Enrolment form).
"Mỗi hiệu trưởng phải đảm bảo hoàn tất mẫu thông báo thôi học trong vòng năm ngày học kể từ khi nhận được yêu cầu từ hệ thống ENROL."
Các tài liệu của Bộ cho thấy hệ thống đã không yêu cầu nhà trường nộp thông báo thôi học này.
Trường của các em trước đó cho biết họ đã tuân thủ các quy trình của Bộ sau 20 ngày vắng mặt không lý do, và đã tự cố gắng tìm kiếm các em nhưng không thành công.
Phó Thư ký Helen Hurst chia sẻ với RNZ rằng Bộ đã làm việc nội bộ để phân tích cách vận hành của các hệ thống quản lý chuyên cần trong trường hợp của Minu và Yuna.
Bà cho biết các vấn đề đã được xác định và "các quy trình đã diễn ra" góp phần tạo nên khoảng trống thời gian giữa lúc các em trở lại New Zealand vào tháng 5 năm 2018 (một tháng trước khi bị sát hại) và thời điểm vụ việc được chuyển đến dịch vụ chuyên cần vào năm 2020.
"Nếu không có những vấn đề đó, có khả năng việc chuyển giao hồ sơ sẽ chỉ mất vài tháng sau khi các em quay lại thay vì là nhiều năm," bà Hurst nói.
Bộ không nhận được thông báo tại bất kỳ thời điểm nào về việc các em đã nhập học lại ở nơi khác, và cảnh sát cũng không được liên lạc trước khi cuộc điều tra của họ bắt đầu, bà cho biết.
Một mốc thời gian đã cho thấy những nỗ lực của Bộ Giáo dục trong việc tìm kiếm các con nhà Jo.
Quy trình xử lý thôi học cho cả Yuna và Minu được bắt đầu vào tháng 9 năm 2020, hai năm sau khi các em bị sát hại.
Ghi chú vụ việc từ Bộ cho thấy các chuyến thăm nhà đã được thực hiện, kiểm tra tình trạng nhập cư đã được tiến hành, và các email đã được gửi đến trường học cũng như người mẹ, Hakyung Lee.
Đến tháng 6 năm 2021, vẫn không có phản hồi từ Lee, người khi đó đang sống tại Hàn Quốc.
Đến tháng 8 năm 2022, một ghi chú cho biết vẫn không có liên lạc nào và Bộ không biết những đứa trẻ đang ở đâu.
Bà Helen Hurst cho biết Bộ đã tiến hành các phân tích sâu hơn về hệ thống của mình và đã ủy quyền một cuộc đánh giá độc lập về cách thức vận hành của các hệ thống và quy trình quản lý chuyên cần trong trường hợp của Minu và Yuna.
"Mặc dù vai trò chính của các hệ thống chuyên cần là hỗ trợ học sinh đi học, chúng tôi cam kết tăng cường vai trò của Bộ, cùng với các cơ quan thuộc lĩnh vực xã hội khác, trong việc cung cấp một hệ thống hỗ trợ vì sự an toàn và hạnh phúc của trẻ em," bà nói.
"Có một khối lượng công việc đáng kể đang được triển khai để cải thiện việc hỗ trợ chuyên cần tại trường học, và bất kỳ phát hiện nào từ cuộc đánh giá độc lập sẽ giúp chúng tôi hoàn thiện công việc này."
Bà Hurst cho biết công việc đang được tiến hành để thiết lập một thỏa thuận chia sẻ thông tin với cảnh sát, nhằm đảm bảo những trẻ em mất tích khỏi trường học được tìm thấy.
"Chúng tôi cũng đang phối hợp với cảnh sát và Oranga Tamariki để cung cấp các quy trình và hướng dẫn đơn giản hóa cho các bước cần thực hiện bất cứ khi nào đơn vị dịch vụ chuyên cần có lo ngại về phúc lợi hoặc sự an toàn của trẻ em," bà nói.
Bộ đã tăng tần suất các yêu cầu gửi tới Bộ Kinh doanh, Sáng tạo và Việc làm (MBIE) và Cơ quan Di trú New Zealand – nơi kiểm tra việc quay lại New Zealand của những học sinh thôi học với lý do "ra nước ngoài" – từ 6 tháng một lần xuống thường xuyên hơn.
Quy trình đó hiện được thực hiện hàng tháng kể từ tháng 8 năm 2025.
"Những thay đổi này sẽ giúp Bộ nhận biết kịp thời hơn về những trẻ em trong độ tuổi đi học đã quay trở lại New Zealand," bà Hurst khẳng định.
Theo 1news.co.nz - Hani Dang
