Việc tiếp xúc với cocaine khiến loài cá bơi xa hơn đáng kể, dấy lên hồi chuông cảnh báo khi các dư lượng ma túy đang rò rỉ ngày càng nhiều vào hệ thống đường thủy trên toàn cầu.
Việc tiếp xúc với cocaine có thể khiến loài cá bơi xa hơn, dấy lên những cảnh báo khi các phụ phẩm của loại ma túy này đang rò rỉ vào các hệ thống đường thủy trên toàn thế giới. (Nguồn: istock.com)Một nghiên cứu mới đây do Đại học Griffith (Úc) dẫn đầu, phối hợp cùng các tổ chức quốc tế, đã phát hiện ra rằng cá hồi tiếp xúc với benzoylecgonine (một chất chuyển hóa của cocaine) có tần suất bơi gấp 1,9 lần mỗi tuần. Đồng thời, chúng có khả năng phát tán xa hơn tới 12,3 km so với những con cá không bị phơi nhiễm.
Hệ lụy từ hành vi "bất thường"
Tiến sĩ Marcus Michelangeli, đồng tác giả nghiên cứu, cho biết dù tác động cụ thể của việc cá di chuyển nhiều hơn vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng bất kỳ sự thay đổi hành vi nào ở động vật cũng là điều đáng lo ngại.
"Nếu chúng ta nhận thấy việc phơi nhiễm các chất này gây ra những hành vi thất thường – trong trường hợp này là di chuyển quá xa hoặc bùng nổ năng lượng hơn mức tự nhiên – điều đó có thể làm đảo lộn các chức năng sinh thái bình thường của loài," ông Michelangeli chia sẻ với AAP.
Nguồn gốc của sự ô nhiễm
Cocaine và benzoylecgonine xâm nhập vào nguồn nước sau khi được con người tiêu thụ, chuyển hóa và thải ra môi trường qua nước tiểu. Các nhà máy xử lý nước thải thường không thể loại bỏ hoàn toàn các hợp chất này, dẫn đến việc chúng bị xả trực tiếp ra sông hồ.
Trong thập kỷ qua, việc sử dụng ma túy bất hợp pháp trên toàn thế giới đã tăng khoảng 20%. Nồng độ cocaine đặc biệt cao tại các khu đô thị và thành phố đông dân cư. Tuy nhiên, Tiến sĩ Michelangeli trấn an rằng nồng độ hiện tại trong nguồn nước vẫn chưa đủ cao để gây nguy hiểm trực tiếp cho sức khỏe con người.
Phương pháp nghiên cứu độc đáo
Để thực hiện thí nghiệm, các nhà khoa học đã:
• Trộn chất chuyển hóa cocaine với dầu dừa và tiêm vào 105 con cá hồi Đại Tây Dương chưa trưởng thành.
• Thả chúng vào Hồ Vattern (hồ lớn thứ hai của Thụy Điển) để theo dõi trong 8 tuần.
• Phương pháp này giúp mô phỏng nồng độ thực tế trong môi trường mà không cần gây ô nhiễm cả một vùng nước.
Kết luận của nghiên cứu nhấn mạnh một thực tế phũ phàng: Động vật hoang dã đang phải tiếp xúc với hàng loạt loại dược phẩm do con người thải ra mỗi ngày.
Theo 1news.co.nz – Noo Thuyen