// //]]> Lương 4.300 NZD/tuần vẫn phải ở chung 5 người, không dám sinh con vì giá nhà ở New Zealand quá 'chát'

Breaking

Lương 4.300 NZD/tuần vẫn phải ở chung 5 người, không dám sinh con vì giá nhà ở New Zealand quá 'chát'

Giá nhà đất và thực phẩm leo thang chóng mặt tại New Zealand đã buộc một người phụ nữ sống tại Wellington cùng người chồng quốc tịch Mỹ của mình phải đưa ra những quyết định vô cùng khó khăn.

Ảnh ghép: Vinay RanchhodẢnh ghép: Vinay Ranchhod, 1News (Nguồn: istock.com)

Phóng viên: Gia đình chị hiện có bao nhiêu thành viên cùng sinh sống?

Nhân vật: Bình thường là 5 người, nhưng con số này cũng có lúc thay đổi. Chúng tôi cùng mua nhà với mẹ đẻ. Thành viên trong gia đình gồm có chồng tôi (52 tuổi), tôi (42 tuổi), em trai tôi (39 tuổi), mẹ tôi (62 tuổi) và bạn đời của mẹ (65 tuổi).

Phóng viên: Mọi người có góp gạo thổi cơm chung không?

Nhân vật: Có chứ. Chúng tôi nấu ăn và dùng bữa cùng nhau.

Phóng viên: Chi phí mua sắm mỗi tuần của gia đình rơi vào khoảng bao nhiêu?

Nhân vật: Thường dao động từ 450 đến 600 NZD mỗi tuần. Mỗi người sẽ đóng 200 NZD vào một tài khoản chung. Do đó, ngân sách thực tế cho tất cả chi phí sinh hoạt gồm điện nước và ăn uống là khoảng 1.000 NZD/tuần. Chúng tôi may mắn có 5 người lớn cùng san sẻ gánh nặng tài chính, nhờ vậy mà chi tiêu cũng có phần dễ thở hơn một chút.

Phóng viên: Tổng thu nhập mỗi tuần của cả hộ gia đình là bao nhiêu?

Nhân vật: Để tôi tính xem. Tính gộp thu nhập của hai vợ chồng tôi, mẹ tôi, em trai tôi và tiền lương hưu của bạn đời mẹ, con số rơi vào khoảng 4.325 NZD/tuần.

Phóng viên: Công việc hiện tại của chị là gì?

Nhân vật: Tôi đang làm quản sự nhân sự (HR) trong khu vực công.

Phóng viên: Trong nhà có ai cố định phụ trách việc đi chợ hàng tuần không?

Nhân vật: Việc đó do tôi đảm nhiệm.

Phóng viên: Chị thường đi khảo giá nhiều nơi hay chỉ trung thành với một siêu thị?

Nhân vật: Tôi chủ yếu mua ở Woolworths. Tôi chọn hình thức mua sắm trực tuyến rồi đến tận nơi lấy hàng. Cách này rất tiện lợi vì tôi phải dung hòa sở thích ăn uống của rất nhiều người trong nhà.

Hiện tại, gia đình tôi không còn mua nhiều rau củ quả ở siêu thị nữa vì giá cả ở đó quá đắt đỏ. Chúng tôi đã chuyển sang dùng Wonky Box (dịch vụ giao rau củ nông sản tận nơi). Mua qua đây rẻ hơn đáng kể; dịch vụ giao gì hay địa phương đang vào mùa thức nấy thì mình ăn nấy, rồi chịu khó sáng tạo một chút khi đứng bếp. Tôi là đầu bếp chính và không ngại thử nghiệm món mới. Việc này cũng dễ dàng hơn vì nhà chúng tôi không có trẻ con.

Phóng viên: Đâu là những mặt hàng nhu yếu phẩm chị luôn phải mua?

Nhân vật: Tôi rất hay làm bánh, vì vậy bơ, bột mì, sữa và các nguyên liệu làm bánh là không thể thiếu. Ngoài ra còn có phô mai. Các nhu yếu phẩm cơ bản khác như mì Ý, thịt và khoai tây cũng luôn có sẵn.

Tôi thường canh mua thịt lúc giảm giá và có thói quen tích trữ như sóc chuột vậy. Nhà có một chiếc tủ đông lớn, nên thỉnh thoảng thấy thịt cừu giảm giá là tôi mua liền ba tảng về nướng dần. Nhưng nhìn chung, tôi chủ yếu mua thịt gà và thịt lợn, bởi vì thịt đỏ ở đây cực kỳ đắt đỏ. Thịt bò xay trước đây vốn là món ăn cơ bản của mọi nhà thì nay đã trở thành một thứ xa xỉ phẩm.

Món thịt cừu nướng truyền thống kiểu Kiwi từng là món ăn không thể thiếu trong mỗi bữa cơm Chủ Nhật.Món thịt cừu nướng truyền thống kiểu Kiwi từng là món ăn không thể thiếu trong mỗi bữa cơm Chủ Nhật. (Nguồn: istock.com)

Phóng viên: Gia đình chị có khoản chi tiêu tự thưởng (xa xỉ) nào không?

Nhân vật: Tôi không nói đùa đâu, ít nhất 30% hóa đơn tiền chợ là dành cho các loại đồ uống: cà phê, sữa, nước trái cây, cola. Nhà tôi có một chiếc máy pha cà phê Nespresso, tiền mua viên nén cà phê khá tốn kém, chưa kể mỗi người một ý nên trong nhà lúc nào cũng có sẵn 15 hương vị khác nhau. Chúng tôi thực sự không giỏi thắt lưng buộc bụng ở khoản này.

Phóng viên: Còn đồ uống có cồn thì sao?

Nhân vật: Khoản đó không tính vào tiền chợ chung, ai uống người đó tự bỏ tiền túi.

Phóng viên: Có món gì chị rất muốn mua nhưng đành từ bỏ vì quá đắt không?

Nhân vật: Tôi muốn mua thực phẩm lành mạnh hơn. Chẳng hạn như các phần thịt ngon hơn, ít mỡ hơn. Mua nhiều thực phẩm nguyên bản hơn, như sữa chua chẳng hạn. Tôi cực kỳ thích các loại hạt, nên nếu hạt điều giảm giá thì tôi mới dám mua. Cảm giác như việc duy trì lối sống lành mạnh ở đây tốn kém hơn rất nhiều. Mấy món như gà viên chiên hay cá cắt thanh đóng hộp thì rẻ thật, nhưng tôi vẫn thích một miếng cá tươi nguyên bản hơn.

Thực phẩm chế biến sẵn thường có giá rẻ hơn nhiều so với các loại thực phẩm nguyên bản, lành mạnh mà chúng ta được khuyên dùng.Thực phẩm chế biến sẵn thường có giá rẻ hơn nhiều so với các loại thực phẩm nguyên bản, lành mạnh mà chúng ta được khuyên dùng. (Nguồn: istock.com)

Phóng viên: Cơ duyên nào dẫn đến việc mọi người cùng sống chung trong một mái nhà "đặc biệt" như vậy?

Nhân vật: Vợ chồng tôi từng sống ở Mỹ và chuyển về New Zealand vào khoảng giữa năm 2020. Thị trường nhà đất ở New Zealand thực sự là một "cơn ác mộng" nếu so với Mỹ. Thời ở San Antonio, bang Texas, chúng tôi sở hữu một căn nhà riêng. Đó là căn nhà 4 phòng ngủ mới xây được 5 năm trên mảnh đất rộng hơn 1.000 mét vuông, có 3 phòng sinh hoạt chung, phòng ăn trang trọng, bếp rộng và 3 phòng tắm. Chúng tôi mua nó vào năm 2010 với giá 130.000 NZD.

Mười năm sau, chúng tôi bán được 190.000 NZD. Thế nhưng, khi đặt chân về New Zealand và nhìn vào giá nhà ở đây... mọi thứ thật kinh khủng.

Đúng lúc đó, mẹ tôi lại đang ly hôn. Trong hoàn cảnh ấy, người ta thường không đủ sức mua một ngôi nhà mới cũng chính vì lý do giá nhà đất tăng điên cuồng. Vì vậy, chúng tôi quyết định góp tiền mua chung một căn nhà lớn có kèm một căn hộ phụ biệt lập.

Sau đó, em trai tôi gặp tai nạn nhưng bị cơ quan bồi thường tai nạn (ACC) từ chối hỗ trợ. Thằng bé rốt cuộc cũng dọn về đây ở cùng.

Mọi thứ dường như ngày càng khó khăn hơn. Khi thanh toán tiền chợ, dù đã cố gắng tiết kiệm hết mức, hóa đơn vẫn cao ngất ngưởng. Chỉ mua vỏn vẹn 20 món đồ mà tốn tới 200 NZD, bạn sẽ phải thốt lên: "Chuyện gì đang xảy ra thế này?".

Chồng tôi là người Mỹ và anh ấy hoàn toàn không thể hiểu nổi làm cách nào mà người dân New Zealand có thể sống sót với mức chi phí sinh hoạt như hiện tại. Thu nhập của hai vợ chồng tôi thuộc dạng khá, nhưng toàn bộ tiền lương của tôi đều đổ sạch vào trả trả góp ngân hàng mua nhà, tiền vừa tinh tinh vào tài khoản là bay đi ngay lập tức.

Tôi không dám nghĩ đến chuyện sinh con. Khi mới về New Zealand, chúng tôi đã nghiêm túc cân nhắc việc này. Nhưng sau khi đặt bút tính toán, tôi kiểu: "Không đời nào". Chúng tôi thực sự không gánh nổi tài chính. Nếu tôi không làm việc toàn thời gian, cả nhà sẽ không trả nổi tiền nợ mua nhà. Mấu chốt vấn đề nằm ở đó.

Phóng viên: Ngày nhỏ, gia đình chị có phải thắt chặt chi tiêu không?

Nhân vật: Ôi, chắc chắn rồi. Tôi lớn lên trong một gia đình mẹ đơn thân, nên lúc nào cũng chật vật. Tôi thực sự không hiểu bằng cách nào mà mẹ tôi có thể gồng gánh vượt qua giông bão ngày đó — vì anh em chúng tôi chưa bao giờ phải chịu thiệt thòi điều gì. Mẹ đã hy sinh rất nhiều. Cho nên, tư duy tiết kiệm đó đã ăn sâu vào máu chúng tôi rồi.

Tôi từng tạm quên đi lối sống đó khi ở Mỹ, vì ở bên đó chỉ cần 120 NZD là bạn đã mua được một xe đẩy đầy ắp thức ăn. Nhưng dù sao thì, ít nhất ở đây (New Zealand), chúng tôi không phải chịu đựng việc bị cai trị bởi một "gã người lớn màu cam" (ám chỉ cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump).

Theo 1news.co.nz – Lani Hoang

░ Loading...

░ Loading...

Du lịch

Rao vặt New Zealand

Thông tin Rao Vặt Người Việt tại New Zealand.

Tạo tài khoản ngay