Một nghiên cứu mô phỏng những gì có thể xảy ra với mạng lưới đường bộ của Wellington trong một trận động đất lớn cho thấy một số khu vực có thể bị cô lập trong nhiều tháng.
Mô phỏng đánh giá mức độ gián đoạn có thể xảy ra nếu một trận động đất mạnh 7,5 độ xảy ra trên đứt gãy Wellington.
Các nhà nghiên cứu dẫn lại một nghiên cứu năm 2011, trong đó ước tính có 10% khả năng một trận động đất như vậy sẽ xảy ra trong vòng 100 năm tới.
Họ mô phỏng tình hình giao thông dựa trên các thông số như thời gian phản ứng của tài xế và mật độ ùn tắc, sau đó áp dụng vào bản đồ Đảo Bắc được xây dựng dựa trên một nghiên cứu trước đó về mức độ thiệt hại cơ sở hạ tầng do một trận động đất như vậy gây ra.
Trên bản đồ, một số tuyến đường huyết mạch bị đóng, bao gồm nhiều đoạn của Quốc lộ 1, đường Hutt, đường Grant, phố Curtis và phố Chaytor.
Trong ba ngày đầu tiên sau động đất, các nhà nghiên cứu nhận thấy 68% số chuyến đi vào khu vực Wellington và 82% số chuyến đi ra khỏi Wellington sẽ không thể thực hiện được.
Sau ba tháng, tỷ lệ này giảm xuống còn 25% đối với các chuyến đi vào Wellington và 49% đối với các chuyến đi ra khỏi Wellington.
Họ nhận thấy Lower Hutt sẽ là khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, tiếp theo là thành phố Wellington.
Các nhà nghiên cứu cũng phát hiện rằng những chuyến đi vẫn có thể thực hiện được sẽ mất nhiều thời gian hơn đáng kể, do lượng phương tiện mô phỏng dồn sang các tuyến đường vòng trong đô thị, khiến thời gian di chuyển tăng lên.
Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu thừa nhận mô phỏng này có một hạn chế là giả định nhu cầu đi lại sẽ không thay đổi, trong khi trên thực tế, nhiều người lái xe có thể e ngại thời gian di chuyển quá lâu và quyết định không lái xe.
“Dù giả định này cho phép kiểm tra khả năng chịu tải của mạng lưới giao thông trong điều kiện bị gián đoạn, nó có thể đánh giá quá cao mức độ ùn tắc và số chuyến đi bị hủy do chưa tính đến sự thay đổi hành vi của người dân trong quá trình phục hồi,” bài nghiên cứu cho biết.
Các nhà nghiên cứu cho rằng kết quả này cho thấy tầm quan trọng của việc đầu tư vào các tuyến đường trọng yếu nhằm bảo đảm chúng có đủ khả năng chống chịu trước thiên tai.
“Nhìn chung, những phát hiện cho thấy việc chủ động lập kế hoạch, quản lý nhu cầu đi lại và đầu tư có trọng điểm vào các hành lang giao thông thiết yếu là những yếu tố quan trọng để duy trì hoạt động của mạng lưới giao thông và nâng cao khả năng chống chịu trong những kịch bản sau thảm họa nghiêm trọng nhưng hoàn toàn có khả năng xảy ra,” các nhà nghiên cứu viết.
Theo 1news.co.nz - Hani Dang
