Nghị viên Hội đồng Vùng West Coast, ông Andy Campbell, cho rằng thay vì để động vật hoang dã phân hủy trong rừng, chính quyền nên đẩy mạnh việc khai thác chúng làm nguồn thực phẩm.
Hội đồng Vùng West Coast đang trong quá trình kiểm duyệt Kế hoạch Quản lý Sinh vật gây hại Vùng và xem xét đưa một số loài động vật hoang dã - bao gồm dê, lợn và hươu hoang - vào danh mục cần tiêu diệt. Trước đó, bản kế hoạch năm 2018 không ghi nhận bất kỳ loài động vật gây hại nào.
Bà Shanti Morgan, Giám đốc Nhóm Môi trường, cho biết quá trình tham vấn sơ bộ về dự thảo (dự kiến có hiệu lực trước khi bản hiện tại hết hạn vào năm 2028) cho thấy ý kiến công chúng đang chia rẽ về việc có nên đưa động vật hoang dã vào kế hoạch tiếp theo hay không.
Đáng chú ý, bản dự thảo hiện vẫn chưa xếp động vật hoang dã vào nhóm sinh vật gây hại - điều mà bà Morgan mô tả là "kỳ lạ" trong buổi trình bày trước Ủy ban Bảo tồn West Coast.
Bà cho biết thêm, Hội đồng Vùng đã cân nhắc đưa hươu hoang vào danh sách và sẽ xin kinh phí từ Chính phủ để triển khai các biện pháp kiểm soát. Số lượng hươu hoang tại West Coast đang gia tăng nhanh chóng, lực lượng cảnh sát liên tục ghi nhận các vụ va chạm giữa loài này với phương tiện giao thông trên các tuyến đường địa phương lẫn Quốc lộ.
Tuy nhiên, chia sẻ với Local Democracy Reporting, ông Campbell nhận định động vật hoang dã là một nguồn tài nguyên nên được khai thác, thay vì tiêu tốn ngân sách của người dân để kiểm soát.
"Nhìn lại lịch sử thập niên 60 và 70, lực lượng đi săn bằng trực thuôc đã kiểm soát rất tốt và gần như không xảy ra bùng phát nạn hươu hoang", ông nói.
Dê rừng cũng là một loài gây hại xuất hiện mật độ dày đặc tại West Coast. "Nhu cầu tiêu thụ trong nước là rất lớn, thậm chí New Zealand đang phải nhập khẩu thịt dê. Tại sao chúng ta không tận dụng nguồn cung có sẵn? Đó có thể xem là nguồn thịt hữu cơ tự nhiên nhất thế giới. Vậy cớ sao lại chất thêm gánh nặng chi phí lên vai người nộp thuế?"
Ông Campbell cảnh báo, nếu gán nhãn chúng là "sinh vật gây hại", người dân sẽ chỉ bắn bỏ rồi để xác chúng thối rữa ngoài tự nhiên.
Khi được hỏi liệu Hội đồng có xem xét phương án khai thác thay vì dán nhãn sinh vật gây hại hay không, bà Morgan giải thích rằng hoạt động khai thác giải trí nằm ngoài phạm vi của Kế hoạch Quản lý Sinh vật gây hại Vùng, thuộc thẩm quyền quản lý của Bộ Bảo tồn (DOC).
"Hoạt động khai thác động vật hoang dã do Bộ Bảo tồn quản lý theo Đạo luật Kiểm soát Động vật Hoang dã năm 1977. Mục tiêu của Kế hoạch RPMP là quản lý các loài gây hại khi chúng gây ra tác động tiêu cực và việc xử lý được quy định rõ trong Đạo luật An ninh Sinh học năm 1993, chứ không phải quy định về săn bắt giải trí."
Bà Morgan thông tin thêm, Hội đồng đã nhận được 108 ý kiến đóng góp cho bản dự thảo, trong đó tập trung vào các quan ngại về công tác triển khai, chi phí và trách nhiệm của chủ đất. "Ở thời điểm hiện tại, còn quá sớm để đưa ra bình luận chi tiết trước khi quá trình phân tích hoàn tất và được Hội đồng xem xét."
Chính quyền vùng hiện chưa đưa ra lập trường chính thức đối với các mối lo ngại từ dư luận. "Các nghị viên sẽ đánh giá phản hồi - bao gồm lo ngại về chi phí và hoạt động săn bắt giải trí - tại buổi thảo luận và báo cáo công khai sắp tới trước khi quyết định hướng đi cho bản dự thảo RPMP."
Theo Bộ Các ngành Công nghiệp Cơ bản (MPI), thực phẩm từ tự nhiên như hươu và dê hoang dã có thể được săn bắt để phục vụ nhu cầu tiêu thụ của cá nhân và gia đình. Website của MPI lưu ý: "Nếu sử dụng thực phẩm hoang dã tự săn bắt, người tiêu dùng phải tự chịu rủi ro."
Thịt động vật hoang dã chỉ được phép thương mại hóa nếu thợ săn và đơn vị chế biến đều được cấp chứng nhận, tuân thủ đúng quy trình hướng dẫn của MPI.
Theo 1news.co.nz – Lani Hoang

